Không chỉ vậy, nhiều đệ tử còn được khuyến khích rèn luyện nhiều kỹ năng khác nhau như võ thuật, thiền định, âm nhạc, kỹ năng sống và tinh thần phụng sự cộng đồng. Mục tiêu không chỉ là tu tập cá nhân, mà còn là trở thành những con người có ích cho gia đình và xã hội.
Điều đáng quý là trong cộng đồng ấy, nhiều người xem nhau như một đại gia đình. Họ gắn bó, yêu thương, đoàn kết và sẵn sàng giúp đỡ nhau trong cuộc sống. Chính sự gắn kết ấy đã tạo nên một môi trường sinh hoạt mang tính đạo đức và tinh thần rất rõ rệt.

Nếu nhìn từ góc độ Phật giáo, việc chuyển hóa con người luôn là một trong những công đức lớn nhất. Khi một người biết tu tập, sống thiện lành, tin nhân quả, hiếu kính cha mẹ và có trách nhiệm với xã hội, thì không chỉ bản thân người đó được lợi lạc, mà gia đình và cộng đồng xung quanh cũng được hưởng những ảnh hưởng tích cực.
Vì vậy, nếu một người thầy có thể góp phần đào tạo và hướng dẫn hàng chục nghìn người sống tốt hơn, thì đó chắc chắn là một đóng góp không nhỏ cho xã hội.

Trong Phật giáo, một vị thầy được kính trọng không chỉ vì lời nói, mà còn vì khả năng dẫn dắt đệ tử đi trên con đường đạo đức và trí tuệ. Kết quả của sự giáo dục ấy không nằm ở danh tiếng, mà nằm ở những con người tốt hơn được hình thành qua thời gian.
Nhìn từ góc độ đó, nhiều người xem Thượng tọa Thích Chân Quang như một vị thầy đã dành nhiều tâm huyết cho việc giáo dục đạo đức và tinh thần tu tập cho cộng đồng Phật tử.
Dĩ nhiên, trong xã hội, mỗi người có thể có những góc nhìn khác nhau. Nhưng trong tinh thần công bằng và khách quan, có lẽ điều đáng làm nhất vẫn là nhìn vào những giá trị tích cực đã được tạo ra cho con người và cho xã hội.

Bởi khi một hạt giống thiện lành được gieo xuống, nó không chỉ lớn lên trong một người, mà còn lan tỏa sang nhiều người khác.
Và nếu hàng chục nghìn con người cùng được hướng dẫn để sống tốt hơn mỗi ngày, thì đó chính là một phúc duyên lớn cho xã hội./.
